Đăng ký  |  Đăng nhập
Chào mừng bạn đến với Trang thông tin Điện tử Tổng công ty Điện lực miền Bắc
 
Trạm Tôi
 
2019-10-08 15:18:01

Nhắc đến trạm tôi, ai cũng lắc đầu: Về đó buồn lắm!  Có lẽ, hàng xóm cạnh nghĩa địa, cộng thêm con đường vào trạm buồn quanh và hun hút, nhiều lúc thầy toàn tiền âm phủ rải đầy làm không ít sợ sệt, buồn chán cho những ai mới đến vùng quê này.


 


Cảm giác của đứa con gái như tôi, lần đầu lếch thếch về nhập quốc tịch trạm cũng vậy. Nhưng trước chỉ dẫn rất chu đáo với màn giới thiệu không kém phần chân tình và hài hước : Về vị trí địa lý của trạm đồi chè đầy lãng mạn, bên kia dòng nước hữu tình. Thế là trạm mình đầy đủ nhé từ Hà Tĩnh mình thương … đến tận ra Bắc, còn đây bạn trẻ đến từ Thanh Hóa!  Hóm hỉnh, hài hước, mọi người cười tươi, xóa tan cái bỡ ngỡ của “lính mới” lần đầu gia nhập trạm. Ấn tượng lúc đó trong tôi là những anh thợ điện vui tính, dễ gần như thế.     

Miền trung du Phú Thọ nổi tiếng với “Rừng cọ, đồi chè”, thế nên ai đến chơi cũng không quên mang gói chè của đất Tổ về làm quà. Còn với lính vận hành chỉ có nước chè làm bạn.  Lại thêm anh đồng ngiệp vui tính: Cứ nhìn răng anh mà pha chè! Một câu nói đùa nhưng rất…thật vì đó là bí quyết tỉnh táo của dân đi ca, nhất vào những ca khuya dài đằng đẵng, chống lại cơn buồn ngủ. Thành thói quen giao ca xong, thế nào cũng bị vỗ vai “Em gái, pha anh ấm nước chè”.  Liên tưởng về câu chuyện Cháu gái trà! đã được đọc, cười mỉm nghĩ trong đầu: Chắc mình, cũng sắp thành em gái chè!

Khi chén chè được đưa lên, câu chuyện cũng bắt đầu. Dân trong nghề với nhau, nói đi nói lại vẫn chuyện ngành điện; xoay quanh những vụ sự cố, tai nạn, phân tích nguyên nhân… đôi khi cãi nhau như mổ bò xong lại thôi. Nên ngồi uống nước chè, không chỉ nghe tranh luận đơn thuần mà còn những bài học cho tôi mới vào nghề. Hiểu thêm nhiều kinh nghiệm, những sự cố các anh lớn tuổi đã trải qua để rút ra bài học cho mình.

Buổi  chiều trạm có vẻ tĩnh lặng hơn, nếu không muốn nói là buồn. Ngồi đung đưa chân trên bở rào nhỏ, nghía mắt ra xa tôi chỉ thấy thấp thoáng một ngôi nhà tranh của ông hàng  xóm, qua hàng tràm cao vút. Một khung cảnh bình yên làm cho con người ta phải miên man bao cảm xúc…

 “Em,đi đá bóng đi! Tiếng nói lớn, làm tôi giật mình trong cơn suy nghĩ. Chiều mọi người vẫn hay tập thể dục đôi khi đá bóng thiếu cầu thủ, hai cô con gái của trạm cũng được kéo vào cho đủ chân. Có lẽ vậy con gái trong trạm này, suýt tý nữa cũng nhiễm sắc thể của con trai, khi bóng chuyền, bóng đá đều chơi tốt.

Trạm ở xa lại ít người nên phải đi ca nhiều, một đồng nghiệp cười trừ “thời gian ở trạm nhiều hơn ở nhà” . Chỉ một câu buột miệng nhưng có cái gì đó xót xa. Công nhân trực vận hành vẫn còn nhiều cái thiệt thòi, khi những dịp nghỉ lễ mọi người sum họp thì vẫn phải đi làm. Có lẽ thế, nhiều người vẫn phàn nàn: “Tham công tiếc việc vừa thôi, ngày nghĩ đi làm tiền để đâu cho hết!”. Mọi người vẫn vô tư không hiểu, đâu phải việc để làm thêm kiếm tiền; mất điện thì mọi người kêu ca nhưng để có điện thì cũng cần phải có người trực vận hành 24/24 giờ.  

Vào kỳ nghỉ bạn bè vẫn khoe những tấm hình đi chơi chung cùng tất cả anh em cơ quan. Nỗi buồn bất chợt, đến một bữa cơm thân mật đầy đủ tất cả anh em trong trạm tôi cũng khó. Vì tính cách nào cũng thâm hụt hai người trực ca, bởi kiểu gì thì kiểu vẫn: Không được bỏ trạm! Không được bỏ máy biến áp!
 
 Tết, mọi người đang đầm ấm với gia đình, anh em ở trạm cũng phải đi làm bình thường. Nhớ chiều 30 lụi cụi cùng các anh làm gà, nấu bữa cơm cúng tất niên; thấy các anh làm thành thạo, tôi ngạc nhiên hỏi những người đồng nghiệp trẻ: “Lính vận hành, suốt ngày ngồi trong phòng cái gì cũng biết nhỉ”. Lại được sự cười xoà vui tính của các anh “Bọn anh cũng lính cụ Hồ cả mà!”.

Đêm giao thừa, bỏ mặc tiếng pháo hoa, người trực ca vẫn chăm chăm vào công việc vận hành của mình. Với tôi thì vẫn không quên thói quen ước một điều ước trước khi chuyển giao năm cũ và năm mới. Đưa tay đón nhận bao lỳ xì của các anh mà lâng lâng một cái gì cảm xúc khó tả. Một hơi ấm của gia đình,  giống như ở nhà dù đã lớn vẫn được bố mẹ và anh trai mừng tuổi.

Tiếng cười vẫn vang dưới nhà nghỉ ca: À thì ra! Các anh đang đề cử các chức “Người tình của năm”. “Người bố của năm”, “ Doanh nhân trẻ của năm”, “Thi sỹ của năm”.. để bình bầu, xét duyệt và trao giải thưởng. Tiếng mọi người vui đùa hưởng ứng. Ừ, có ai đánh thuế một nụ cười, một sự sáng tạo niềm vui đâu nhỉ. Bất chợt, nhớ đến lời trạm trưởng từng giới thiệu: Hãy xem trạm như gia đình, anh em trong trạm như người một nhà! 

 Khoảng thời gian tôi công tác xa nhà bao bỡ ngỡ nhưng chính tình cảm của anh em trong nghề, đã cho tôi thêm sức mạnh để vượt qua những khó khăn, vất vả. Người ngành điện luôn gần gũi, chân tình như vậy bất kể vùng miền, tuổi tác chúng tôi luôn xem nhau như người trong cùng một gia đình. Và tôi biết không chỉ riêng “Trạm tôi” mà với tinh thần đoàn kết, cống hiến của những con người ngành điện đã tạo nên tạo nên một chặng đường hào hùng 50 năm EVNNPC như ngày hôm nay và sẽ mãi phát triển bền vững cho mai sau.

                                                                       Hồng Nhung – PC Hà Tĩnh



 

 
Tin cùng thư mục :
Top  |  Home