Đăng ký  |  Đăng nhập
Chào mừng bạn đến với Trang thông tin Điện tử Tổng công ty Điện lực miền Bắc
 
Cha tôi
 
2017-01-04 17:19:42

Khi tôi bảo sẽ viết bài về cha, cha tôi khoát tay từ chối như khi phải báo cáo bản thành tích cuối năm. Nhưng trong tôi cha vẫn là một người thợ điện – Ông trạm trưởng “ nông dân” đáng kính nhất. 

 
 Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, Cha tôi phải bươn trải từ nhỏ nên luôn quý trọng giá trị làm ra từ sức lao động. Được vinh dự làm việc trong ngành Điện, ông nỗ lực làm việc hết mình. Ngoài giờ làm việc để đảm bảo cho cuộc sống gia đình, ông làm đủ nghề: sửa xe, sửa đồ điện, phụ nề … miễn là có tiền, đồng nghiệp thời đó gọi ông là “Người thợ điện đa tài”. Không ít người e dè vì sỹ diện hoặc ngại khổ nhưng ông thì ngược lại “Miễn đó là việc làm chân chính”. Khi mẹ theo phân công của tổ chức, phải lên miền núi dạy học. Ba đứa con nhỏ do mình cha chăm sóc. Người ta thường bảo “Muốn giàu thì lấy thợ Điện, muốn ăn diện thì lấy thợ May ” nhưng tôi thấy chưa thấy bao giờ đúng, bởi nhà tôi cũng chẳng khấm khá hơn nhà hàng xóm bao nhiêu?. Lúc còn nhỏ, điều tôi thích nhất là sau khi làm ca đêm về, cha mua cho chị em tôi những chiếc bánh mì nóng hổi chỉ ở thị trấn mới có. Tôi ăn ngon lành mà không để ý đến đôi mắt thâm đen, đầy mệt mỏi của cha. Đôi khi tỉnh giấc giữa đêm khuya, tôi vẫn thấy cha cặm cụi bên chiếc động cơ với những dây quấn li ti. Tôi càng thấu hiểu hơn những cơn đau khi trở trời, tóc bạc sớm của cha vì những đứa con. Rồi tôi cũng không để tâm đến lời nói nửa đùa, nửa thật của mấy chú cùng cơ quan: "Bác uống rượu được mà cứ giả vờ say" mà đâu biết mục đích cũng để về nhà sớm với anh em tôi; cố gắng tỉnh táo làm thêm kiếm tiền nuôi con. 
 
 Đến nay tôi vẫn chưa lý giải được tại sao tôi theo ngành Điện. Có lẽ do mỗi lần xách đồ nghề giúp cha đi sửa điện cho hàng xóm và nhận được lời cảm ơn từ họ. Nụ cười thân thiện và lời cảm ơn chân thành của những người xung quanh giúp tôi hiểu nghề Điện thật là cao quý. Dù hoàn cảnh khó khăn nhưng chưa khi nào cha nhận tiền sửa điện mỗi khi hàng xóm nhờ. Bất kể thời gian bận rộn cha vẫn giúp tận tình kể cả sửa cái quạt cóc đến cái máy bơm, nồi cơm điện. Nhiều khi thấy họ dúi tiền vào túi mà cha cũng từ chối làm tôi thắc mắc. Cha bảo: Mình giúp được gì thì sẵn lòng giúp. Đó là tình cảm láng giềng. Có nghề trong tay, không giúp thì họ biết nhờ ai?
 
 Bước chân vào ngành Điện, cha vẫn luôn nhắc nhở con gái “ Người thợ phải luôn có tâm huyết với nghề, chịu trách nhiệm với nghề mình làm”. Ở xóm phía trên, mạng lưới hạ áp cột liêu xiêu, dây điện loằng ngoằng nhưng trẻ con tụ tập chơi đùa vô tư dưới đoạn đường điện đó. Người dân ít có sự hiểu biết về điện, mặt khác bận việc nhà nông nên lơ là cho con tự chơi. Thấy vậy, ông đã đi tuyên truyền, giải thích cho người lớn biết sự nguy hiểm khi cho các cháu nô đùa dưới đường dây điện mất an toàn. Đồng thời ông báo ngay cho người quản lý, vận động các gia đình xung quanh đóng góp tiền bạc, công sức để nhanh chóng khắc phục, tránh tai nạn điện đáng tiếc có thể xảy ra. Cha luôn là vậy xem việc thiên hạ như việc nhà mình, chân chất như chính con người ông. Có lẽ thế tình cảm của làng xóm dành cho ông là sự cảm mến và quý trọng. Đó cũng là niềm tự hào nhất của tôi khi có Cha làm thợ Điện.

Một ông trạm trưởng “nông dân".
 
  Cha được phân công làm trạm trưởng trạm 110kV Kỳ Anh - Chi nhánh Lưới điện cao thế Hà Tĩnh năm 2004. Hơn 10 năm đảm nhiệm công việc đó, ông luôn gắn bó coi trạm như nhà mình. Công việc của một Trạm trưởng không hề đơn giản, trăm thứ phải lo như cha, như mẹ trong một gia đình. Từ công việc đến nết ăn ở phải nhắc nhở hàng ngày! Cả đến việc công nhân trong trạm uống rượu cũng phải nhắc như cơm bữa. Khổ! Biết là anh em khó chịu nhưng trạm trưởng vẫn phải nhắc nhở vì sợ mọi người “Ham vui mà ảnh hưởng đến công việc”.
 
  Gắn bó với nghề, tôi hiểu những lời khen của đồng nghiệp dành cho Cha không khách sáo, nịnh bợ. Người ta quý ông không chỉ sự tận tâm với nghề mà còn sự chân chất, thật thà của một người nông dân làm “Sếp” trưởng. Ông luôn khuyến khích mọi người học tập. Ông chỉ vẽ cho mọi người tận tình, giải thích cụ thể, dễ hiểu, đồng thời luôn nhắc nhở “Thiết bị của mình do mình quản lý. Trăm hay không bằng tay quen. Phải hiểu những nguyên nhân và biểu hiện dẫn đến sự cố để có biện pháp xử lý kịp thời, vận hành an toàn”. Ấy vậy mà người trạm trưởng ấy vẫn chưa học đến đại học. Ông là người duy nhất trong Chi nhánh với bằng cấp Trung cấp làm trạm trưởng. Tôi biết khi mọi người cố gắng học lên, cha lại trì hoãn vì mưu sinh, vì lo cho các con học hành đến nơi, đến chốn. Kiến thức của ông có được đều do tự học. Một sự hy sinh thầm lặng! Nhớ hôm Giám đốc yêu cầu các trạm trưởng viết báo cáo thành tích cuối năm. Thấy người ta kê một bản thành tích dài, cha loay hoay mãi rồi khoát tay từ chối “Thôi bác không có gì để viết cả, công việc phải làm mà!”.  
 
 Mới đây, cha nhận được Bằng khen của Công ty và của UBND tỉnh Hà Tĩnh tặng do “Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”. Chiếc Bằng khen nằm lọt thỏm giữa dãy Bằng khen của ba đứa con. Mẹ cười “Cha mày cống hiến bao nhiêu năm giờ mới được tặng Bằng khen”. Còn tôi biết chính Cha - Người thợ Điện đã làm nên hàng chục Bằng khen của ba đứa con. Vậy đó, vẻ đẹp của người thợ điện đôi khi toát lên từ những điều bình dị, không phải toả sáng từ ánh hào quang của những danh hiệu mà từ cảm nhận, sự yêu mến, quý trọng của những người xung quanh và sự khâm phục của đồng nghiệp. Cha cũng như bao người công nhân ngành Điện khác đã vẽ nên những nét hoàn chỉnh cho bức tranh người thợ điện Việt Nam. 
 
 Trời vào đêm, cơn mưa rào vẫn từng cơn sấm chớp, cái lạnh cũng bắt đầu len lỏi trong con người.  Khi con thức đêm trải dài những dòng chữ này thì ở nơi ấy con biết cha cũng đang phải thức vì dòng điện đảm bảo dòng điện cho mọi nhà. Ánh sáng ngành điện vẫn soi chiếu từng dòng chữ của con và ánh sáng của bố vẫn soi tiếp cho con từng bước vững chắc trong cái nghiệp nhà đèn này./
 
Hoàng Hồng Nhung 
Chi nhánh LĐCT Hà Tĩnh - NGC
 
 
Tin cùng thư mục :

 

 
Top  |  Home