Đăng ký  |  Đăng nhập
Chào mừng bạn đến với Trang thông tin Điện tử Tổng công ty Điện lực miền Bắc
 
Khi thợ điện làm báo
 
2017-06-18 11:08:46

Từ nhỏ, tôi đã thích viết bài cho báo Thiếu Niên Tiền Phong hay Mực tím. Có lẽ vì vậy mà ước mơ làm cô phóng viên đã trỗi dậy trong tôi từ rất lớn. Một cô gái năng động với máy ảnh được đi đây đi đó chụp ảnh rồi viết bài luôn thôi thúc. Nhưng đến khi làm hồ sơ thi vào đại học, mẹ không đồng tình: học báo chí ra xin việc sẽ thế nào? Liệu ra trường tôi có xin được việc ở vùng “Toàn con ông cháu cha” này?  Hay tôi có đủ tự tin để chen chân ở các thành phố lớn? Lời mẹ nói cũng đúng, thực tế  các cử nhân báo chí quê tôi không sống bằng nghề của mình là bằng chứng sát thực nhất. Ra trường, chắc chắn cái dây thất nghiệp sẽ lòng thòng chờ cổ tôi vào. Tôi lờ mờ hiểu không chỉ đơn giản là yêu thích mà còn cuộc sống sau này của mình. 

 
Tôi từ bỏ ước mơ của mình lại để bước vào ngành khác. Có lẽ một khi đã xác định đi học kỹ thuật, ước mơ ngày xưa đều gác bỏ để theo một con đường mới.  Đôi khi nó trỗi dậy, tôi lại viết những cảm xúc của mình cho vào nhật ký hay blog như cất giữ giấc mơ của thời con trẻ. Vì không được trau dồi câu chữ, không được đào tạo bài bản rồi những con số, nguyên lý cứng nhắc làm tôi không thể tự tin gửi bài viết của mình cộng tác với các báo.
 
Nhưng thật may mắn, cơ duyên đến với tôi khi được vào ngành điện. Đọc những tờ báo, trang web mới biết ngành mình luôn khuyến khích Cán bộ công nhân viên(CBCNV) viết bài. Từ báo Công đoàn, Tổng công ty hay cả weside công ty tôi đang làm việc. Trong đó đầy đủ chuyên mục phong phú từ đưa tin đến hoạt động hay công tác Đoàn thể.  Kể cả chuyên mục Tản Văn, nơi cán bộ công nhân thể hiện các cảm nhận của mình về cuộc sống quê hương, xã hội. Thật sự khi biết mình có thể gửi bài cộng tác, một niềm hạnh phúc lâng lâng khó tả. Một câu hỏi quanh quẩn trong đầu: Tôi có thể thực hiện lại ước mơ từ xa xưa của mình là viết báo? Để trả lời câu hỏi đó, bắt đầu từ weside của Công ty tôi “làm gan” gửi bài. Cũng dễ hiểu những bài viết lần đầu không tránh khỏi nhiều thiếu sót sai lầm cơ bản về cách viết, câu chữ, chính tả cũng như cách thể hiện nên bài tôi gửi nhiều không được đăng. Tôi mới thấm thía chỉ mỗi ước mơ chưa đủ giúp tôi viết tốt được. Mà cần phải được rèn luyện và cần học tập nhiều. Những bước đi chập chững đầu tiên của tôi dần được Ban biên tập(BBT) khích lệ. Những thiếu sót của tôi cũng dần được khắc phục qua nhiều lần cộng tác viên. Trang web của Công ty thành cái nôi rèn luyện tay viết cho tôi vậy đó.
 
Thành công đã thật sự mỉm cười  khi lần đầu tiên tham dự cũng là lần đầu tiên tôi giành giải nhất một cuộc thi viết : Nét văn hoá người thợ điện của Công đoàn điện lực Việt Nam tổ chức. Vượt qua những nhà báo lão làng trong nghề, tôi là thí sinh tham dự nhỏ tuổi nhất và đạt phần thưởng cao nhất. Có lẽ vậy, hôm nhận giải tôi đã khóc. Không chỉ vì niềm vui đạt được mà còn những nổ lực của chính mình, ước mơ hồi bé mình đã thực hiện được. Tiền nhuận bút từ các báo cũng để cho tôi mua được một máy ảnh để săn tin viết bài. Cũng từ những cái căn bản cơ sở đó tôi đã có thể trở thành một phóng viên nghiệp dư của ngành khi có thể vừa làm công việc của mình vừa có thể làm báo. Tôi cũng không viết theo những lối mòn cũ mà khai thác một góc nhìn mới về người thợ điện. Về đời sống của những con người trực tiếp sản xuất. Bên cạnh chữ Quyền họ thấy còn là chữ Độc to đùng. Máu và mạng sống của người thợ điện cả đấy. 
 
 Đến tận giờ, tôi vẫn còn nhớ như in và thuộc làu phản hồi của BBT khi nhấn mạnh: Khuyến khích những bài viết về đời sống của CBCNV! Hôm đó tôi đem thắc mắc này hỏi từng thành viên trong trạm, nên trình bày trong bài viết những gì về đời sống của CBCNV?  Không ngờ vấn đề này được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt, mỗi người góp một ý: Nhớ viết chi tiết này về anh này/ Về hoạt động này ở trạm/ Về cuộc sống của anh em nữa…. Tự nhiên một ý nghĩ loé trong đầu! À sao mình không viết bài về trạm của mình nhỉ.  Tập hợp lại ý kiến của các thành viên bài “Trạm tôi” ra đời từ đó, nó được gửi đi trong sự hồi hộp của cả trạm. Sau đó bài viết đó được đăng trên Website của Công ty, Tổng công ty  rồi Công đoàn và tôi cũng nhận được điện thoại của báo Tập Đoàn Điện lực Việt Nam đề nghị làm cộng tác viên cũng nhờ bài viết đó. Quan trọng, sau bài viết như một sợi dây ngầm tình cảm gắn kết giữa anh em trong trạm. Xích mọi người gần lại nhau hơn, thành một đại gia đình lớn. Và cũng từ thành công bài viết đó, tôi hiểu không chỉ đưa tin về các vấn đề kỹ thuật mà còn tự tin “ săm soi” các hoạt động khác của trạm, của Chi nhánh để viết bài .
 
Không giống hoàn cảnh tôi, nhiều đồng nghiệp tôi lại viết bài cho báo như một cơ duyên. Ở một số Chi nhánh giao cho mỗi trạm đều phải viết tin bài hàng tháng. Từ những anh kỹ thuật chỉ biết rơ le, máy móc, không văn hoa lá cành. Giờ bảo viết bài chẳng khác nào tra tấn. Ngày đầu tiên, mấy anh em lúng túng và còn đùn đẩy nhau viết bài. Ai cũng mấy câu hỏi giống y chang nhau:  Biết viết như thế nào đây? Viết đưa tin là như thế nào? Bắt đầu thế nào? Rồi kết thúc bài?.... Rồi thì lời văn, trùng lặp, câu từ lôm côm. Mỗi người góp một ý, viết đi viết lại đến là khổ. Cứ cặm cụi bên máy tính mà vẫn chưa viết xong bài.  Thật sự để làm công tác truyền thông không phải dễ lại vô cùng khó khăn đối với anh em kỹ thuật. Từ sau mỗi bài viết, anh em ở trạm lại hồi hộp xem bài báo của mình có bị phản ánh, sai sót gì không?  Rồi có những bài khi vừa gửi xong đã có bài của Chi nhánh khác với cùng nội dung được đăng trên Website của Công ty, anh em ngậm ngùi bài người ta viết hay thế, mình viết thế này không được đăng đúng rồi.
 
Vậy mà sau một thời gian, từ một bài viết được đăng, rồi hai bài…anh em dần trở thành người làm công tác truyền thông lúc nào không hay. Tay viết của các anh cũng khá lên trông thấy. Những người từng bảo “ Viết bài còn khổ hơn cả tra tấn” ấy giờ đã có thể khoe “Viết bài đưa tin ấy à! Cũng không khó như mình tưởng. À anh vừa rồi có mấy bài được đăng báo đó nhé!”.   
 
 Nhưng ai cũng rõ đằng sau những bước tiến mới của anh em chúng tôi là những sự hy sinh thầm lặng của các anh chị em Ban biên tập. Những người đã tạo điều kiện tốt nhất, chỉnh sửa từng câu; nắn từng chữ, từng dấu chấm, phẩy đầy nhiệt tình, đầy trách nhiệm để sử dụng những tin bài còn thiếu sót của chúng tôi trở thành một sản phẩm hoàn chỉnh. Nhân dịp 21/6 ngày của “ Báo chí cách mạng Việt nam” chúng tôi xin dành trọn lời cảm ơn đến Lãnh đạo, các anh chị Ban biên tập của ngành Điện đã tạo điều kiện và đưa chúng tôi đến với cái “duyên” của người làm công tác truyền thông này. Dù vẫn còn nhiều điều phải học tập và hoàn thiện nhưng chúng tôi đã có những trải nghiệm mới thật thú vị cũng như tích luỹ được thêm nhiều về kiến thức viết báo cho mình.
 
Hoàng Hồng Nhung - 
NGC Hà Tĩnh
 
Tin cùng thư mục :

 

 
Top  |  Home