Đăng ký  |  Đăng nhập
Chào mừng bạn đến với Trang thông tin Điện tử Tổng công ty Điện lực miền Bắc
 
Hàng Xóm Trạm điện
 
2017-08-08 10:01:45
Ca đêm tĩnh mịch, nàng mưa như hờn như tủi với ai mà lợi dụng màn đêm để khóc rả rích suốt những giọt nước ngắn nước dài. Thoang thoảng tiếng côn trùng âm ỉ kêu càng tăng thêm tiết trời âm u đầu thu.Trong phòng điều khiển, hai trực ca vẫn đang chăm chú đến những thiết bị. Bỗng con Mộc đen của trạm sủa ầm ỹ như xé tan cả vùng quê, bắt đầu cho tiếng còi xe liên tiếp là tiếng người nhao nhác vội vàng. Tất cả tạo nên thứ âm thanh hỗn độn, gây thoảng thốt, tò mò cho không ít những giấc ngủ còn chập chờn. Lạ! thường ngày trong cái vùng quê xa trung tâm này tiếng xe đã khó, trong đêm khuya khoắt nó lại càng thành vật hiếm. Chẳng lẽ có đoàn kiểm tra đêm? Linh cảm có điều chẳng lành, trực ca mở vội cửa ngó ra. Ngôi nhà cạnh trạm bây giờ đã đỏ điện sáng cả một vùng, tiếng người xì xào“Ông Chất khó thở, phải đưa đi viện ngay”
 
 Anh em trực trạm, không có ai người trong bản địa, người gần thì cũng cách đây 40,50 cây…còn lại là ở xa về nhập tục. Dân quê đây được liệt trong danh sách vùng nghèo nhất của xã trong cái nhất của huyện và xứng với danh hiệu nghèo của tỉnh. Mặc dù họ là những nhà tỷ phú về đất, khi mỗi nhà gần như chiếm trọn lấy một quả đồi để làm nhà và nuôi trồng. Nhưng khốn nổi miếng đất ấy được đặt ở thành phố thì mang giá trị khác, còn nằm ở đây nó vẫn mang kiếp nghèo như chính chủ nhân của nó vậy. Nghèo không có tội, nhưng không phủ nhận cái nghèo làm cho con người ta suy nghĩ hạn hẹp, con cái học xong cấp ba là nhiều lắm rồi, không lấy chồng thì đi tứ xứ làm ăn. Hay nhiều gia đình vẫn giữ nguyên tính cách cổ hủ khi vẫn trọng nam khinh nữ, chồng vẫn còn nặng tính gia trưởng.
 
Ông Chất_ là hàng xóm cận kề chỉ cách một vườn cây với anh em Trạm điện, năm nay cũng đã ngoài 50 rồi. Ông không được mọi người yêu quý lắm, bởi những tính cách rất gỡ của mình. Có người thì bảo ông bị thần kinh, người thương tình thì đổ lỗi tại rượu mà ra. Đôi lúc thấy ông say rượu, đi lạng vạng vừa đi vừa chửi thề, làm tôi cứ liên tưởng đến nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao: Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi...
 
 Nhưng hơn Chí Phèo lão không phải là người chuyên rạch mặt ăn vạ mà lại người đa phong cách như cái tĩnh gỡ người ta dành cho ông vậy, đôi lúc rất thân thiết nhưng nhiều khi lại tỏ ra rất ranh mãnh nguy hiểm. Đây này, như chuyện chỉ cần nghe phong phanh thông tin sắp làm đường mới hay chỉ cần có đường dây điện kéo đi qua nhà là ông cho dựng lên hai nóc nhà trống không liêu xiêu - mà nhìn tưởng chừng chưa xô đã đổ - để lấy tiền đền bù. Đấy, thế mà bảo lão có vấn đề à? Cái tiếng đanh chua chát kéo dài như hỏi mà đã có câu trả lời, cố tình cho mọi người cùng nghe của bà bán hàng xén khi có ai hỏi về ông Chất.
 
Tôi sẽ không kể về Ông Chất tỷ mỹ như vậy, nếu như ông không gây khó dễ với anh em trong trạm. Số là ông có vườn cây tràm đã lớn, trồng quanh khu vực trạm, luôn trong tình trạng đe doạ lại vi phạm hành lang. Thế mà nói thế nào ông không chịu hiểu hay cố tình không hiểu. Tiền đền bù có một, ông đòi gấp mười, cái giọng lè nhè cất lên lời lý sự cùn “Đất nhà tao, tao muốn làm gì thì làm”. Ừ thì cây trồng đất ông nhưng lớn nó lại thích vươn vào trạm điện. Bình thường không sao, mưa gió mạnh là chắc chắn cây đổ, gãy gây nguy hiểm đối với thiết bị đang vận hành.
 
Mỗi lần muốn chặt cây là một lần khó. Nhìn cây lớn, anh em trạm lại đau đầu nghĩ kế ứng phó. Nhẹ nhàng không được, cương quyết cũng không xong. Biết ông thích rượu. Anh em mời uống rượu, tỷ tê nói chuyện thân tình. Chỉ tội, mấy anh thợ điện, đang vui vẻ cho chặt là làm luôn chứ đợi ông hết rượu là xem chừng có chuyện liền. Đấy như hôm kia, tự nhiên dở chứng ông còn vác dao sang trạm vì những lý do không đâu vào đâu. Nên chuyện đối phó với vườn cây nhà ông Chất nhiều khi được đưa vào cuộc họp trạm cũng như là cách cố gắng thân thiện, hoà hợp để làm bạn với những hàng xóm khó tính vậy.
 
Lần này, ông ốm nặng. Bác sỹ khuyên chân thành, nếu không cai rượu thì không có lần sau nữa. Chắc vì khiếp sợ, thấy ông cũng tu chí hẳn. Chỉ tội nhà neo người, vợ con không chịu được tính cách gàn dỡ của ông đã bỏ đi từ trước. Anh trạm trưởng lại nhắc nhở anh em bỏ qua những xung đột trước đây để sang giúp đỡ hàng xóm. Vừa rồi bão lại về, gió mưa hắt mạnh. Xong việc ở trạm, không ai bảo ai mọi người tự giác sang kiên cố mái nhà giúp ông Chất chống bão. Làm xong không kịp uống chén nước vì còn về chống bão tại trạm. Bão tan, thấy ông Chất lụi hụi cầm nải chuối sang lý nhí cảm ơn: Trước đây tôi đã sai nhiều, cảm ơn các chú thợ điện nhiều lắm…!
 
Mọi người đều cười xòa xóa mọi khoảng cách và những mâu thuẫn cũ. Nhưng tôi biết, dù thế nào chăng nữa anh thợ điện trong mắt mọi người vẫn sống vẹn nghĩa tình.
                                                                                                                            Hoàng Hồng Nhung - NGC Hà Tĩnh
 
Tin cùng thư mục :

 
Top  |  Home