Check icon

Success

Your request has been successfully submitted.

Tổng đài: 19006769

Hãy giữ hành tinh mãi xanh

Chẳng có gì vô tận,
Năng lượng hay tài nguyên,
Chẳng có gì đứng yên,
Vạn vật đều chuyển động.

Rừng sâu hay biển rộng,
Cũng là hữu hạn thôi,
Khai thác cạn kiệt rồi,
Làm sao cân bằng nữa?

Biển gầm gào giận dữ,
Rác thải cứ đổ ra,
Cá tôm thì “mất nhà”
Vì nilon, chai nhựa!

Thương lắm bạn rùa nhỏ,
Dây nhựa quấn chặt mai,
Gắng gồng mình quằn quại,
Đếm từng ngày lớn lên!

Rừng xanh cũng đảo điên,
Bị đốn ngang, tàn phá,
Mưa cuốn trôi đất đá,
Thành lũ quét, thế thôi!

Nay rừng “chảy máu” rồi,
Ngừng tay thôi, nhân loại,
Khắp nơi đầy khói bụi,
Lấy gì lọc ô-xi???

Con người nhìn xem kìa,
Rồi vỡ ra bài học,
Rừng vàng và biển bạc,
Chỉ có hạn, có chừng!
Dù phát triển không ngừng,
Cũng phải gìn phải giữ,
Cho bao đời sau nữa,
Đừng ích kỷ, nhỏ nhen.

Làm đau mẹ thiên nhiên,
Để mẹ buồn, mẹ giận,
Mẹ chẳng là vô tận,
Mẹ không chịu nổi đâu!!!

Mẹ đã trọc “mái đầu”
Vì đàn con “nghịch dại”,
“Con ơi hãy dừng lại,
Để tóc mẹ còn xanh!”

Nguyễn Thị Thu Hà – ĐL Thành phố Móng Cái – PC Quảng Ninh


 

;